Khi được hay tin người chồng mắc bệnh ung thư máu khiến cho chị Ma Thi Lương quê Bắc Kạn đã suy sụp hoàn toàn về tinh thần lẫn kinh tế gia đình kiệt quệ. Chị lương đã cố gắng vượt qua mọi hoàn cảnh để có thể vừa chăm chồng, vừa đi làm thêm bằng công việc rửa bát nhằm đem lại thu nhập lo cho gia đình.
- Chiến sĩ công an cùng lưỡi dao dài 13 cm nằm trong cơ thể 11 năm
- Đã đến lúc ngành Y cần được bảo vệ rồi sau vụ Bác sĩ Vũ Hồng Chiến bị đánh
- Đi khám mới tá hỏa khi phát hiện khối u não lớn chỉ bởi chủ quan bệnh đau đầu
Khi hay tin chồng mình đã bị mắc bệnh ung thư máu, chị Lương người vợ của bệnh nhân đã từ chỗ hoàn toàn suy sụp về cả tinh thần lẫn kinh tế . Chị đã cố gắng vượt qua để vừa có thể chăm chồng, vừa đi rửa bát nhằm tăng thêm thu nhập lo cho gia đình. Nhưng dường như căn bệnh không thể làm cho gia đình anh chị gục ngã được.
Thực sự nghe có vẻ đơn giản nhưng với ai chưa từng trải qua cửa ải mang tên ung thư thì chưa thể biết được sự nỗ lực của bệnh nhân cũng như sự cố gắng không bỏ cuộc của người thân và gia đình.

Từ năm 2015, anh Triệu Văn Thắng sinh năm 1978 quê Bắc Kạn đã phát hiện mình bị ung thư máu. Thời điểm ấy vợ chồng anh không tin vào sự thật dẫn đến hoảng loạn và đành phó thác cho bác sĩ. Nhìn thấy chồng suy sụp và mệt mỏi khiến chị Lương luôn cánh cánh nỗi lo trong lòng. Lo vì gia đình không có bất cứ nguồn thu nhập nào trong khi tiền điều trị và mua thuốc thì ngày càng tốn kém. Không những thế nhà lại còn 2 con nhỏ đang độ tuổi ăn tuổi lớn, tuổi đi học.
Chị lương chỉ còn biết cách xoay xở khắp nơi và về quê để vay mượn người thân, nhưng hiện tại thì cũng đã không còn cách nào và không còn ai để vay nữa. Có những lúc chị giường như đã tuyệt vọng nên nghĩ: “Anh Thắng là người trụ cột chính của gia đình và giờ đây bệnh đã nặng như vậy, vậy nên sau này sẽ phải làm như thế nào”. Nhưng cứ nghĩ đến việc chồng và 2 còn nhỏ, chị Lương buộc phải mạnh mẽ hơn, cố gắng hơn bởi nếu như chị gục ngã nữa thì sẽ chả có chỗ nào để chồng con dựa vào.
Những ngày chăm sóc chồng ở viện, chị Lương cũng đã cố gắng tìm việc làm với suy nghĩ: “Việc gì cũng được dù vất vả đến đâu thì chị cũng sẽ sẵn sàng để lo cho chồng, cho con”.
Chị cũng đã được Khoa Dinh dưỡng của Viện Huyết học Truyền máu Trung ương nơi chồng chị đang điều trị nhận vào để làm công việc rửa bát theo giờ. Công việc này giúp chị vừa có thời gian chăm chồng, vừa có thêm thu nhập. Những công việc này sẽ phải tuân theo những quy trình và phải sử dụng máy sấy, máy rửa bát một cách hoàn toàn xa lạ với một người phụ nữ chỉ biết và gắn bó với ruộng đồng như chị Lương. Chị Lương vẫn gắn bó với công việc này dù chồng chị đã được xuất viện.

Chị Lương chia sẻ: “Ở đây, gần như tôi không phải mất kinh phí gì cả, bữa ăn và chỗ nghỉ đã có Khoa giúp đỡ, hàng tháng thì lại có thêm nguồn thu nhập ổn định và gửi về cho các con đi học, lại đưa chồng đi khám định kỳ cũng sẽ tiết kiệm được thực sự rất nhiều. Ba năm chồng điều trị ở tại Viện cũng là khoảng thời gian tôi sống và làm việc ở đây. Tết năm ngoái tôi ở lại Viện làm việc và không về nhà, từ lúc nào đấy tôi đã quen rằng đây chính là ngôi nhà thứ hai của mình. Một ngày nào đó việc nếu chồng tôi trở lại Viện để có thể điều trị tiếp thì nhà mình ở đây rồi nên lúc đấy chắc chắn anh ấy sẽ thấy yên tâm hơn”.
Đến thời gian bây giờ thì anh Thắng chỉ cần khám định kỳ và về uống thuốc. Anh Thắng giờ sẽ ở nhà để chăm con nên cũng đỡ hơn về kinh tế. Căn bệnh ung thư đã không thể làm làm nào gia đình anh Thắng gục ngã được. Nghe thì có vẻ đơn giản, nhưng những ai đã từng trải qua cửa ải mang tên ung thư thì mới biết được nó không chỉ là sự nỗ lực của bệnh nhân mà là cả sự cố gắng không bỏ cuộc của người thân, gia đình.

